By Hà Linh

Hà Linh
 


      
         

T
ng nhau thơ n ào nhng k đang yêu hú Bc hú Nam đè sóng bin ngơ ngác lũ mây chiều
.
Anh có gì đâu

Ti
ếng hú anh hoang sơ tng gi bn rng già mùa mưa đn bom st rng tái ngt gi linh hn chiến binh đã mt lc đâu nm đt đ bm

Chia tay ai em
li âm thm ph th bi mù đi v lng l hoa đúng mùa úa vào nng xế thơ anh chng là da tht đp lành em

Ngh
n lng ngc thơ phú bây gi ni đau em n cười rơi vỡ. Tác-giăng lc ph lc điu ri tiếng hú đau hoá hoang vu

Anh n
ng bi thơ hoa giy xác khô ni bun d di không cm l nhng nt nhc không có khuông đ cha rng đ hiên tiếng nc câm
cho em
                                                                                                 (Rút trong Khuông gió)

More...

ĐÊM CỦA ANH

By Hà Linh

 Hà Linh

      ĐÊM CỦA ANH

Hoàng hôn vàng lên ni s vô hình
ám nh
li mt đêm tái sinh đêm rt dài đêm không th mt đi

Không khép đ
ược chia ly
không xoá được cô đơn bng li ru m m
đêm không th ng vùi miên man kho dđen trn đen thành nng mt bóng người

Anh buôn Ngày làm v
n gi vào đi
Vi Rút Bn ngn thi gian
xoá n
đêm n riêng không ai chp đ đng cht chng phá sn hn hò

Anh
ước không gian không có khong xa
thế gii thc chui trong bàn phím
đ chp mt là em là đêm không còn na là được ru trên nhng ngón tay
là nng nàn ...

nh
ưng
đêm vn c dày

v
n rít đ trên vành môi cháy
vn đc quánh chiết xut dòng mn mui
đng xu đêm gieo không ra qu mi
vn h đen[1] không gii thoát cơn mơ

Đêm lây lan nh
ng phát l bt ng
vùi la vào cơn say méo mó
cng cm đêm lang thang tng c canh gi dài khai qut ngày xưa

Nh
ưng có điu s hơn ni s
nếu đêm em cũng thế hoang vu
                                                      (Rút trong "Khuông gió")


[1] Hỗ đen trong vũ trụ là một vùng không gian có lực hấp dẫn cực lớn lớn đến nỗi không cho bất cứ một dạng vật chất nào kể cả ánh sáng thoát ra khỏi mặt biên của nó.

More...

TRỞ VỀ

By Hà Linh

Hà Linh

Ngày mai HL có chuyến công tác xa. Mùa này mưa bão triền miên!
HL đưa bài này lên để tiếp đón bạn bè những ai ghé thăm blog


 

         TRỞ VỀ

*
Anh xa r
ng

dòng sông l chy

đành hn s v làm nhng cơn mưa
cay nghi
t nhng mùa khô hoang di la

li nguyn cu không thành gió trái mùa

Em xoã lá trút xanh vào lũ l

trôi lênh đênh o vng ph bơ th

n khát thi gian chát mn phía bin xa

anh vùi cuc dp dnh vào kết ta

na xác khô cn lòng làm mui na lên ngun lo đo mưa tuôn

Cu
c tr v lc ging gia ngàn

mưa v tan khóc mù h

nui tiếc

rng muôn năm đâu lá còn đâu vũ hi mưa gi lênh lang lũ quét

rượu Sán lùng ai rót

khung th cm chng trơ hoa văn trĩu váy người ngơ ngác

ngôn ng v cây đt bùn bàn tay ai tht lc

hồn Tn Đà [1] kt li ngày xưa

*
Có th
rng s mc ri dòng sông li vn khúc ra đi

lũ l tha o vng lc ph không v

ri mui chát

giai điu sui trăng tiếng khèn ai ri phiêu bt

qu Còn rơi vào trin l st 

mưa li hn lang thang mưa kht thc

ch hn vt mòn lăn lóc đá m côi ...

R
i ai li xm xoan mõ khàn lên chn y

ngược dc v kht thc mt cơn say

                                                                                    
                                                                        (Rút trong "Khuông gió")



                  [1]  Với bài thơ "Thề non nước"

More...

Bất lực

By Hà Linh

 



BẤT LỰC


Ánh m
t anh
không xuyên thng tri xanh ngày ăn mày ni nh
không cháy ri cơn gió
đ rt xung tay t phía em chút vn mng manh

N
i bun anh
không thành lũ cun cánh bum thoát ra khi vc
đành xoáy mòn cung đàn kht thc
ai vt v cánh diu em th gió rt mênh mông

Khôn ngoan đàn ông
không th đt được ch du vu vơ trong lâu đài nhiu tng em tư hu
ni đau lang thang ngn gió lc mùa

Nỗi đau lang thang Google
mòn phím gõ bơ th
không kiếm ni đa ch con tim em
cái nhìn em
và n cười Mona Lisa em sành điu
treo cng màn hình sau tên em cng vi t yêu

Mu
n ru đông đi ch trong tuyết trng nhàu
ng ngàn năm s da hoàng hôn hóa thch
tuyết c tan
thch nhũ t thu nào còn ướt mm tí tách
Bt lc rng hang

B
t lc
cánh bum mc cn
cánh diu mc si dây hu hn
đam mê lc phi cõi thin

b
t lc chia phép chia không hết
có cách nào làm tròn s khong anh ch?

                                                                          Hà Linh
                                                                (Rút trong "Khuông gió")





More...

BÃO TAN

By Hà Linh

              Hà Linh

                 


                   
BÃO QUA


Gió mưa về sập đổ trước hiên
vầng lá xanh gãy mình lã chã con đường trống trơ bầu trời lê lết
những ngả mòn cõng nỗi buồn di trú

Cơn bão qua đau khổ còn ngụ cư
những nếp nhà vỡ hoác ngó trời xanh hốc mắt mãi chưa khô
suối bùn đè ngập nát ước mơ ngày xanh gieo ven bờ lúa ngô chưa kịp chín

Chợ phiên tuần sau có còn là cuộc hẹn?
Gương mặt đợi chờ nào đã khuất qua bão tan?
tiếng non thơ gọi mẹ tiếng đục khàn ai cần vốn về cày xới lại hoang vu 

Ta gọi nhau lên với miền sạt lở
vuốt lại màu xanh lau đỏ mong chờ đắp vá niềm hy vọng
âm thầm nước mắt mình ta tự lau hong

Nước mắt rồi khô
những mầm cây ngác ngơ mọc trên bùn rồi sẽ xanh lầm lỳ
con đường lại ồn ào xe đi trên nền đau hoá thạch những cú sốc gió mưa

Nhưng ổ gà có bao giờ phẳng êm dưới rạ rơm nồng ngái vụ mùa ?



More...

LỐI MÒN CHÊNH VÊNH

By Hà Linh

 Hà Linh

Chúc cho chị em hạnh phúc vốn là cảm nghĩ chân thực của đàn ông. Nhưng hạnh phúc đến với mỗi người theo những con đường riêng. Người đi bằng đường lớn thênh thang với những cổng chào dẫn về tổ ấm. Người theo nẻo mòn chênh vênh mong manh với tình yêu không có quyền chiếm hữu nương tựa chốn dấu tên..|
Nhân ngày 8/3 Hà Linh xin gửi tặng bài này cho những người con gái ấy.
Và chúc các chị em trên VNWEBLOS hạnh phúc!!!

 

6/3 PS: Hà Linh nhận được một số tin nhắn của bạn bè chia sẻ tâm sự chênh vênh của HL. HL xin bật mí rằng HL viết bài này theo cảm xúc từ truyện ngắn trong tập "Nẻo về" của Nhà văn Phạm Đình Trọng (nguyên là Trung đội trưởng của HL).



 

LỐI MÒN CHÊNH VÊNH


Chiếc cổng đã xây cửa ngoài lắp khóa treo lên tầm biển số nhà
đồng hồ đếm thời gian đồng tiền đếm tháng đầu đĩa đọc tình ca 
                                                                                            không cần xúc cảm
anh tự giam mình trong miền cấm còn không gian nào cho ai ?

Em đến mong manh chiếc lá xoay rơi
vịn chênh vênh lối mòn phía tim anh quên lãng
vô thức cỏ xanh rậm ký ức lây lan đêm trắng 
                                                             siêu thoát anh về miền nghiệm dấu tên

Lối mòn không bến đỗ bình yên em chở chuyênh chao chuyến hàng vô giá
Hai nhịp thơ hai phía trời nghiêng ngả
Nẻo dân ca lời ru em còn ngỏ bắc vào thời gian luất khuất một cây cầu

Lối mòn ấy tìm đâu ngả rẽ
Đành cõng thở dài ký gửi thời gian...


More...

TRỤC VỚT CÂU THƠ

By Hà Linh

Hà Linh

Nhân ngày Thơ Việt Nam (Rằm Tháng GIêng - Tết Nguyên Tiêu) sắp đến HL có bài cảm nhận thơ Vương Cường (Anh gọi tên em) đăng báo Người Hà Nội số Tết Nguyên Tiêu. Bài cảm nhận đó được sửa lại từ bài viết đêm Giao thừa Tết Kỷ Sửu vừa qua được Vường Cường post lên blog của anh. Vì thế HL không post lại nữa coi đó là món quà tặng anh VC cùng các bạn thơ.

HL post từ Malaixia bài thơ "Trục với câu thơ" vừa để tặng một nhà thơ mà HL yêu mên và cảm phục vừa xin tặng các bạn bloggers. Ai cũng có thể coi mình là "em" trong bài khí biết rằng HL hàng ngày viết thơ chính là từ cảm hứng thơ của các bạn.

Xin chúc mừng các nhà thơ chuyên và không chuyên trên VNWEBLOGS nhân NGÀY THƠ VIỆT NAM năm 2009!!!
 


TRỤC VỚT CÂU THƠ


(Tặng Em - nhà thơ của anh)

Tôi quàng câu thơ vào ngực sông
cuốn đi u tình hoài vọng đè nặng đã lâu rồi

Rửa những muội phiền cám dỗ dọc đời tôi thả câu thơ rơi nơi ngọn suối
thác chênh vênh xóc rũ bụi phù du

Tôi neo câu thơ đáy dòng tịch u cho rốc ngày mềm lại
Lắng tròn con chữ ngọc trai đợi chờ

Những câu thơ giận dỗi bỏ đi phiêu dạt lạc lối về
tan lênh đênh biển rộng
ngã sõng soài bồi bãi
bốc hơi ngược rừng nguyên sinh khuất lối
ngủ giữa vô vàn hóa thạch thời gian

Rồi em đến
lượm đốm vàng giữa phù sa hoang lặng
giăng lưới ở ngoài khơi
hứng sương rơi buốt rừng từ chơ vơ tầm gửi
chắp từng mảnh hoàng hôn rách rưới
trục vớt bài thơ tôi đánh đắm giữa đời

Em thổi hồn bậc đá bỏ rơi tô màu gió thở dài thời xa ngái
Anh chợt thấy mình trong mắt ấy ...
Nhặt lại vần xa xôi./.

More...

chúc mừng năm mới kỷ sửu

By Hà Linh

Hà linh xin kính chúc các anh chị và các bạn bloggers cùng gia đình một năm tràn đầy niềm vui hạnh phúc tràn đầy hy vọng và mối hy vọng đều hiện thân kết quả trong cuộc sống.

Tân xuân cát tường vạn sự như ý!
 
Xin tặng các bạn đối câu đối:

TÂN XUÂN CÁT TƯỜNG THƯỜNG NHẬT ĐÁO
cỐ NHÂN CHÍ HẢO BÁCH NIÊN HOÀI


Tặng các bạn bài thơ "Bày bậc thời gian" đã được đăng báo Tết Kỷ Sửu



 

Hà Linh

BẢY BẬC THỜI GIAN

Gieo nguyện cầu vào thời gian xanh ước một dòng êm ả
bão lũ đừng qua
dịch giã đừng về
để thời gian hai chiều không thêm chiều xoáy lạ
mỗi khắc giờ không nhân theo bảy phía thời gian đừng bảy bậc lũy thừa*

Có bậc nào không suy biến bây giờ
không có thu lôi vùi nỗi lo vào đất
ta bốc dỡ tháng năm chất vào đầu stress
vui buồn ngụ cư trên di ảnh nhàu nhăn

Và một năm đâu chỉ là thời gian
tờ lịch rơi xé đi từng vạt nắng
mỗi lần dán chia ly vào chiều lảng
rượu thời gian nhắm với con đường

Trước giao thừa nơi thời gian đảo hướng
ta phân thân vào hạt giống luống cày vào chút chăm đăm đăm miền đợi
Vụ mùa phía bên kia ranh giới
giăng một hàm hy vọng bậc lũy thừa


* Bảy vùng sinh thái

More...

Ở RỪNG

By Hà Linh

Hà Linh

Ở RỪNG

Ở rừng
Đếm tuổi rưng rưng
ăn gian ngày tháng
thực thà cùng rễ cây ở lại
Cây nhiều loại bọn anh một loại
Lá đổi mùa áo anh mãi màu xanh

Ở rừng
nắng hóa mong manh
lá rất mềm làm nắng rơi vụn vỡ
suối khát gập mình giấu cuộc về vào rong rêu đá cổ
Lũ chim bói hy vọng trong chùm quả
tha hạt tới mênh mông

Ở rừng
Đêm thả mơ rông
Sáng vén mây đặt chân xuống đất
Ngày gieo cấy ước mơ xanh vào đồi đỏ rực
Chiều ngả vàng trên ngực
Dắt thêo về chiếc bóng hoàng hôn

Ở rừng
Âm u nhân giống cô đơn
Mưa nguồn vỗ núi suối buồn đổ cơn

Ở rừng
Hiểu gió nhiều hơn
(Không thổi vô tinh như trời thành phố)
Hiểu đất lở nhiều hơn màu đỏ
(Màu đỏ đồi như lửa cháy dưới mưa)
Hiểu hoa nhiều hơn người bán hàng dưới chợ
(Hoa trong rừng mưa bán gió mua)

Ở rừng
Ở với ngày xưa
Cuốc trồng cổ tích đợi mùa ngày mai

Ở rừng
Chải chuốt với ai
Khuôn mặt cây đã ngàn năm tuổi
Gió cửa hang ru mòn đá cuội
Anh bón tên mình xanh lại góc cây già

(Tặng bạn bè ở trong rừng)

Trước khi đi vắng sợ sẽ bận không kịp đưa bài nhân ngày Lâm Nghiệp Việt Nam 28-11
HL post trước bài này hẹn ngày công bố. Chuyện tranh chấp bản quyền chỉ cho vui thôi.
Xin các bạn thông cảm HL chưa về kịp để đáp lễ mọi người ghé thăm.

 

 

 

More...

GIỮA NGHỊCH LÝ NHA TRANG

By Hà Linh

Hà Linh


LẶNG GOM MÌNH GIỮA NGHỊCH LÝ TÍM NHA TRANG

 Những tiếc nuối bỏ rơi trên thềm biển
 lố nhố
 trong cuộc ra đi về với bao la
 bờ giữ lại mỏng manh đường chỉ
 một dải thẫn thờ ngóng vọng vặn cong

 Nha Trang như cô gái chờ chồng
 day dứt ôm những mẩu rơi ngơ ngác
 hòn Nội hòn Chồng
 hòn Tre hòn Ngoại
 rạc rời hóa đá kiễng ra khơi


 những cánh buồm ngày ngày chạy vòng vèo giăng lối
 thêu dệt lời ru buồn
 tấm lưới xanh ngả màu cũ muộn
 không vớt được về hy vọng ở cuối trời

 Em đã khâu liền đất với trời
 ở mãi nơi anh khuất bóng
 nhưng núi không chạy tới biển khơi gió lộng chân trời không về với nơi em đứng  ngóng
 phù phiếm cuộc chờ Nha Trang



Cuộc rượt đuổi Đất Nước qua triệu triệu năm
từ đỉnh non tuột ra biển rộng
trượt giữa âm dương - đất bất động và dòng sông sôi động
giữa mất còn muôn thuở chơ vơ

Sông miệt mài mát - xa đất đá
chẳng dịu cơn đau bên lở bên bồi
chẳng làm tắt bài chia ly giữa đi và ở lại
đục đỏ phù sa


Chót ra biển lại nuối tiếc trở về
con sóng đổ bờ trắng đêm ngầu nắng
Đám nước cầm tù trong hồ ao có bao giờ nổi sóng
Để làm một Nha Trang trộn biển núi gió tuềnh toàng


 Nuối tiếc ở đi chẳng dịu êm như bãi cát vàng
 ta đến Nha Trang
 ngắt một sợi gió
 gói một vạt chiều
 khuấy thất vọng tan trong Pặc xỉu
 mắt chải rối tóc dừa
 câu thơ rách vá cánh buồm vỡ rạn
 lặng gom mình giữa nghịch lý tím Nha Trang.
                                                 (Nha Trang 9/11/2008)



HL đi công tác vội vã chỉ kịp làm thơ trước biển Nha Trang
(ngoại lệ vì thường thì HL không làm thơ tại chỗ mà chỉ sau khi đã rời khỏi đâu đó)
Còn rất nhiều ảnh chụp với Chị Phạm Dạ Thủy và vịnh Nha Trang
vì chưa kịp chỉnh sửa resize nên chưa kịp post lên.
Hẹn khi về Hà Nội sẽ đưa vào các com để cám ơn chị Thủy.

   

More...