ĐÊM CỦA ANH

 Hà Linh

      ĐÊM CỦA ANH

Hoàng hôn vàng lên ni s vô hình
ám nh
li mt đêm tái sinh đêm rt dài đêm không th mt đi

Không khép đ
ược chia ly
không xoá được cô đơn bng li ru m m
đêm không th ng vùi miên man kho dđen trn đen thành nng mt bóng người

Anh buôn Ngày làm v
n gi vào đi
Vi Rút Bn ngn thi gian
xoá n
đêm n riêng không ai chp đ đng cht chng phá sn hn hò

Anh
ước không gian không có khong xa
thế gii thc chui trong bàn phím
đ chp mt là em là đêm không còn na là được ru trên nhng ngón tay
là nng nàn ...

nh
ưng
đêm vn c dày

v
n rít đ trên vành môi cháy
vn đc quánh chiết xut dòng mn mui
đng xu đêm gieo không ra qu mi
vn h đen[1] không gii thoát cơn mơ

Đêm lây lan nh
ng phát l bt ng
vùi la vào cơn say méo mó
cng cm đêm lang thang tng c canh gi dài khai qut ngày xưa

Nh
ưng có điu s hơn ni s
nếu đêm em cũng thế hoang vu
                                                      (Rút trong "Khuông gió")


[1] Hỗ đen trong vũ trụ là một vùng không gian có lực hấp dẫn cực lớn lớn đến nỗi không cho bất cứ một dạng vật chất nào kể cả ánh sáng thoát ra khỏi mặt biên của nó.

HL

Cám ơn AnAn

Không biết bạn là ai nhưng bạn đã vào và để lại com rất ấn tượng và động viên chủ nhà. Với com này bạn thể hiện mình là người rất am hiểu tôn trọng và lịch lãm.

Cám ơn AnAn !

AnAn

Gửi CX và HL

....thơ Hà Linh là loại thơ rất "kén" người đọc bởi chúng còn "tự do" hơn cả thơ tự do...Mỗi bài thơ chứa trong nó cả một "tầng hầm" ngôn từ với những hỗn mang và u ẩn của bản ngã. Hà Linh không "đánh đố" người đọc không áp đặt cho nghĩa của từ của câu thơ mà anh để cho ngôn từ tự tìm đến và "hôn phối" với nhau tạo nên những "màn sương ảo giác và biểu tượng". Thơ như thế mới là thơ hay. Bao nhiêu trăn trở suy tư triết lý bao nhiêu cảm xúc dồn nén kiểu như "đêm tích tụ của nhiều đêm" hay như cuộc "Trở về" sau bao "cuộc dập dềnh" qua muôn ngàn "cơn khát" cùng những hi vọng và ảo vọng ...làm sao có thể trú ngụ trong cái khuôn khổ gò bó của các thể thơ khác? ...
1 Chiều Xanh viết cảm nhận văn học rất có nghề
2 một số thuật ngữ thao tác đã ứng dụng được của lối phê bình hiện nay
3 Chiều Xanh đã đọc ra thơ ra thủ pháp của HL...
Xin chúc mừng HL

bạchdưong57

Một bài thơ rất giầu cảm xúc phong phú về hình ảnh và được diễn đạt theo phong cách "mới " và " lạ" em rất ấn tượng em sẽ đọc tiếp lần sau nữa (em đọc nhiều lần mỗi bài thậm chí thuộc chứ không đọc lướt) cám ơn những vần thơ của anh.Em chúc anh luôn vui anh nhé.

HL

Gửi Hoa HN

Hoan hô!

Thơ nhiều ẩn ý và sâu. Bạn làm HL ngạch nhiên đấy.

Hẹn gặp và nói tiếp về thơ.

hoahn

@ Da thuc

Gửi anh một chút tâm sự của đêm

NGÀY ĐÊM VÀ ANH

Ngày
Đè lên vai ta ngọn núi cao chất ngất bộn bề
trách nhiệm
Gánh chịu gồng mình
rã rời...

Anh
Đưa em vào lòng biển cháy khát cồn cào
mê đắm
Mênh mông cuộn sóng
dịu êm ...

Đêm
Thả ta vào cái hố thăm thẳm đen ngòm
hun hút
Hụt hẫng giật mình
chơi vơi ...

Ngày đêm và anh thủy táng em !!!

L.A 01/04/09

HL

Chào anh Mạnh Bình

Rất cám ơn anh đã ghé thăm và có lời khen thơ của HL. Buồn thì góp vui vậy thôi anh MB.

Nếu HL chậm đáp lễ thì anh thông cảm nhé vì thỉnh thoảng mới vào được blog do phần nhiều thời gian là di chuyển trên đường. Ở nhà thì cũng lu bu không vào mạng được. Mong anh có thể tìm thấy ở đây chút gì đồng cảm và ấm áp.

Hẹn gặp lại anh

Mạnh Bình

Gởi bạn Hoài Linh.
Lần đầu "Theo dấu chim câu" sang thăm nhà HL và rất vui vì có một người bạn mới . Mới chỉ "nghía" mấy bài và nghe lời bình của CX HTT TTK... đã thấy choáng rồi. Càng đọc thơ HL lại càng khoái! Chẳng trách anh NH sợ CX lạc vào Hoàng hôn tới khuya là chí lý. Hìhì.
Chúc HL luôn vui tích tụ nhiều năng lượng để tiếp tục "bùng nổ".
Quý mến!

HL

Chào NH nhé

NH cất công vào đây để chỉ sửa câu cuối thôi à?

Bạn cứ yên tâm đi HL thấy bạn bè châm chọc thì vui chứ không buồn vì quý mình thì mới có lời. Thấy NH dạo này đang bận chuyển đổi sửa sang nhà cửa mà vẫn thăm bạn bè. HL mấy hôm nay đi công tác nên ngoài giờ họp hành hay tranh thủ vào mạng. Gặp CX nhiệt tình với thơ nên cũng vui.

nguyenhung

Hà Linh - CX

@Hà Linh - CX:
Lạc vào Quán nhỏ góc vườn
Chiều Xanh lạc giữa hoàng hôn xứ người
Thoạt đầu chỉ định thăm thôi
Nào hay chủ quán tay chơi lành nghề
Thế là chẳng nỡ ra về
Xem xong “Đa thức” thì khuya mất rồi!

HL

Chào a Khoái

Đêm chai lỳ đêm không thể mất
Vì trái đất này vẫn cần phải có đêm
Đêm bên em cái khát khao gặp gỡ
Rồi thả mình trong đắm say
Và Bình minh và rồi lại ban ngày
Ai dám sợ cái hoang vu đơn lẻ

HL thường thì đêm thường lăn ra ngủ (mặc dù thơ thường viết trong đêm) vì mệt. Nhưng hoang vu đơn lẻ thì không chỉ có ở đêm. Chỉ có người từng sống trong rừng (như anh Khoái) thì có thể không sợ hoang vu đơn lẻ mà chỉ buồn đến ... bật thơ ra thôi nhỉ.

Chúc một buổi sớm tốt lành nhé.