CÁO LỖI
halinh | 01 December, 2008 16:42
TẠM VẮNG
Do công việc cuối năm bận rộn, chuẩn bị cho những chuyến công tác tiếp theo, HL không thể chia sẻ thời gian với blog trong những ngày này như trước được nữa. Xin cáo lỗi cùng các bạn.
HL còn nợ những lần ghé thăm của các bạn, còn rất nhiều bài viết của các bạn HL đã đọc nhưng chưa kịp chia sẻ, có cả những cảm nhận chưa kịp để lại cho các bạn, đành mang theo. Để rồi khi công việc bớt căng thẳng, HL sẽ ghé thăm và giao lưu trở lại.
Chúc các bạn vui vẻ, hạnh phúc. Gửi lại các bạn một tình yêu chân thành, giản dị như trang sách học trò, đồng rơm rạ lúa, cánh rừng âm thầm, bến bờ lặng lẽ ... những hình tượng một thời trong những trang viết của Hà Linh.


Ở RỪNG
halinh | 28 November, 2008 01:00
Hà Linh
Ở RỪNG
Ở rừng
Đếm tuổi rưng rưng
ăn gian ngày tháng
thực thà cùng rễ cây ở lại
Cây nhiều loại, bọn anh một loại
Lá đổi mùa, áo anh mãi màu xanh
Ở rừng
nắng hóa mong manh
lá rất mềm làm nắng rơi vụn vỡ
suối khát gập mình giấu cuộc về vào rong rêu đá cổ
Lũ chim bói hy vọng trong chùm quả
tha hạt tới mênh mông
Ở rừng
Đêm thả mơ rông
Sáng vén mây đặt chân xuống đất
Ngày gieo cấy ước mơ xanh vào đồi đỏ rực
Chiều ngả vàng trên ngực
Dắt thêo về chiếc bóng hoàng hôn
Ở rừng
Âm u nhân giống cô đơn
Mưa nguồn vỗ núi suối buồn đổ cơn
Ở rừng
Hiểu gió nhiều hơn
(Không thổi vô tinh như trời thành phố)
Hiểu đất lở nhiều hơn màu đỏ
(Màu đỏ đồi như lửa cháy dưới mưa)
Hiểu hoa nhiều hơn người bán hàng dưới chợ
(Hoa trong rừng mưa bán gió mua)
Ở rừng
Ở với ngày xưa
Cuốc trồng cổ tích đợi mùa ngày mai
Ở rừng
Chải chuốt với ai
Khuôn mặt cây đã ngàn năm tuổi
Gió cửa hang ru mòn đá cuội
Anh bón tên mình xanh lại góc cây già
(Tặng bạn bè ở trong rừng)
Trước khi đi vắng, sợ sẽ bận, không kịp đưa bài nhân ngày Lâm Nghiệp Việt Nam 28-11,
HL post trước bài này, hẹn ngày công bố. Chuyện tranh chấp bản quyền chỉ cho vui thôi.
Xin các bạn thông cảm HL chưa về kịp để đáp lễ mọi người ghé thăm.



BẢN QUYỀN 2 - ĐẤU KHẨU
halinh | 24 November, 2008 06:36
BẢN QUYỀN 2 - ĐẤU KHẨU
Kể từ sau cái bữa cơm trưa BẢN QUYỀN 1, Bà cô HV thường đòi ra "Ngoại ô" ăn trưa. Bây giờ cơ quan 2 người gần nhau, nên lão HL khó trốn được yêu cầu "dễ thương" ấy. Lần này lão phủ đầu trước:
- Cô bảo sẽ vào còm, sao lại trốn tiệt, để người ta cười mũi cả hai hả?
- Tại anh nhanh tay quá, có để dành cho em cái com nào đâu. Ai vào anh cũng đong đưa. Rõ dơ!
- Chỉ giỏi bắt nạt ta thôi. Đàn bà thật lắm lời, kiểu gì cũng nói được!
- Anh thì khéo giả câm giả điếc ở nhà. Ai bảo lấy vợ học ngữ văn.
- Thế cô học gì! Dân tour guide ít nói chắc!
- He he, em chỉ nói đủ cho khách thôi, hơi đâu để nói với anh, còn phải ăn cơm chứ.
- Thế ta tưởng cái miệng đàn bà chỉ dùng để nói thôi.
- Này, không cho em ăn thì bụng rỗng kêu to đấy.
- Chẳng rỗng thì từ bé cô đã choang choác suốt ngày như học ngoại ngữ rồi. Lớn lên thì bằng cả mấy bộ kèn cùng hòa tấu. Bây giờ thì mồm loe như cái ô doa, tia nào cũng phun rào rào. Tai điếc như ta nghe mà bị ngả rạp ra thế này, huống chi mấy thằng kiểm lâm quen trong rừng âm u chạy biến là phải.
- He he, tại mấy ông ấy quen nghe tiếng hổ gầm, ù tai rồi, nghe em bảo anh "trông dễ thương" lại tưởng là "mông bể xương", nên tức.
- Tội quá nhỉ. Kể ra thỉnh thoảng em cũng nói ít.
- Thì có phải lúc nào cũng nói nhiều đâu.
- Ừ, tháng Hai mùa Xuân em nói ít hơn
- ?
- Vì tháng đó thiếu mấy ngày!
- Há. Cái món này là gì vậy. Trông như gián rang giòn. Anh không chơi sỏ em đấy chứ?
- Ve rán đấy. Món mới, phải đặt trước mới còn. Toàn ve đực đấy.
- Thế ve cái đâu?
- Chúng chết từ lâu rồi. Nghe ve đực kêu ra rả ngày đêm như thế sức đâu mà sống.
- Anh nhầm rồi, ve cái không có thính giác, và vì thế nên mới bị câm.
- Vì thế ve đực mới có phúc lớn, được nói mà không bị nghe nói.
- Này, em cho anh biết, đàn bà mà không nói được, thì đàn ông các anh chỉ có ở nhà mà đuổi gà thôi.
- ?
- Khối ông không có vợ khéo mồm, "khai thông ách tắc" với quan trên thì còn lâu mới được thăng chức.
- Thì cô hãy để dành cơ hội ấy cho thằng em rể tương lai của ta. Còn ta vì nghe nhiều, tai điếc mới ra nông nỗi này.
- Tối qua lại bị vợ la à? Lại cái chuyện sáng tiếng bồ, điếc tiếng vợ chứ gì. Vợ gọi đến điện thoại cơ quan lại tưởng em ún, xướng nhầm tên. Hí hí. Vì thế anh mới được làm đến chức "Chủ tịch đa tình".
- Nhưng ta không tham ô. Bây giờ chống tham những trước hết là phải làm cho các bà vợ ít nói. Câm thì càng tốt.
- Còn các anh sẽ bị khô như xác ve đực ấy. Lấy gì mà ăn! Lấy đâu ra "Hồng Lâu mộng" mà đọc.
- Cô quàng xiên cái gì thế. Liên quan gì đến Hồng Lâu mộng?
- Là vì Tào Tuyết Cần chẳng qua nghe lỏm được nhiều chuyện đàn bà nơi phòng the, góc bếp mà chép lại. Cả "Kim Bình Mai" cũng vậy thôi.
- Giữa chuyện đàn bà buôn dưa lê với tác phẩm văn học là cả một khoảng cách vĩ đại.
- Thì nhà thơ nào mà chả thấy mình vĩ đại. Toàn mấy câu anh yêu, em yêu mà nhai đi nhai lại cả. Có người còn giở từ điển ra mà chọn từ, rồi gán ghép với nhau cho mới, cho độc đáo.
- Đó là chuyện sáng tạo. Nhà thơ là người làm ra ngôn từ mới.
- He he, anh đúng là "ngu ngơ". Thơ anh có nhiều từ "ngu ngơ" là phải. Đàn bà chúng em mới là dân sáng tạo ngôn ngữ mới, vần điệu mới, kể cả các bộ phận mới trên người. Ngày nào mà chả đánh võng hàng giờ với những liên từ bất tận ấy. Không có bọn em, nền văn minh nhân loại chắc chắn phải lạc hậu vài thế kỷ, chứ ít à.
- Thế sao không tự làm thơ đi, mà lại phải chạy trốn blog, rồi chôm bản quyền của ta?
- Anh đừng khích. Chẳng qua em không thích chơi nữa thôi. Mấy người cứ hội này hội nọ, rồi tranh chấp hội viên, bới móc nhau, cứ như tranh cử tổng thống Mỹ. Loại như anh, chẳng có gì hấp dẫn, còn bị người ta giành giật thì đủ biết rồi. Tẩu ma, tẩu ma là thượng sách.
- Thế mà ta lại thấy vui. Ta còn có giá lắm, he he.
- Rõ đanh đá hơn đàn bà chưa.
- Này ăn thêm con ve đực, cho kêu to hơn.
- Con này nó đang kêu trả tiền đấy, nhường anh nhé.
- Ơ, thế bài "Ở rừng" của ta đâu? Đọc xong chưa, đưa đây để post lên.
- He he, em gửi tạp chí Kiểm lâm rồi, tặng cho anh chàng người rừng của em từ lâu rồi.
- Lần này đừng có mà lấy bản quyền của ta nữa.
- Hãy đợi đấy. Nu Pagadi!!! He he. Chụt chụt anh nhé.
Lão HL cảnh giác chùi cần thận cái má hóp, ăn nốt con ve đực. Rõ là cái mỏ dẩu đanh đá, lắm lời!
BẢN QUYỀN 1
halinh | 21 November, 2008 13:00
BẢN QUYỀN
Lâu rồi hai anh em mới có dịp ăn trưa với nhau. Tự nhiên HV nhắc:
- Sắp đến ngày Lâm nghiệp, anh post bài chưa?
- Sì! còn chán mới đến ngày 28/11. Thoải mái đi?
- Ủa ! Anh quên là sắp đi công tác xa một tuần à?
- Ừa... Thì cũng phải từ từ. Xem có bài gì không đã.
- Sao bảo sau chuyến đi Klong-klanh anh có mấy bài rừng rú gì đó cơ mà?
- À, "Gọi chiều" và "Ở rừng" và.... Còn phải chải thêm chút đã, lẫn nhiều lá lẩu quá. Mà tóc cô dạo này lười chải hả?
- Hì hì, tại cái bụi trúc trước cửa quán đấy. À, anh nhớ ngày Lâm nghiệp năm ngoái chứ?
- Hả? Cái gì? Cô lại trêu ta cái bài hát chết tiệt "Rừng ơi ta đã về đấy" chứ gì?
- Không, ai dám chê "ca sỹ". Là cái chuyện bài thơ "Rồi em sẽ quên anh" í.
- Thì ra đầu óc cô dạo này tiến bộ nhẩy. Bộ nhớ khá hơn rồi đấy.
- Đừng coi thường nhé. Cái chuyện anh bữa trước trốn nhà đi chơi với ai là em không quên đâu.
Rõ ghét cái mỏ đang dẩu ra trước mặt.
- Thì... chuyện cũ, viết làm gì.
- Vậy anh đẩy cái laptop sang đây. Em gõ. Mà cho em cái password.
- Thôi đi cô bé. Bây giờ cô mà nhảy zdô là loạn lên, chết ta đấy.
- Thì em chỉ thỉnh thoảng post ảnh và còm giúp anh thôi. Hay lại sợ lộ mấy cái hình tống tiền. He he.
- Thì vưỡn. Ta đây vốn sợ chết.
- Thế thì chịu khó bao cơm trưa thường xuyên. Tính luôn bữa nay.
- Chuyện nhỏ. Máy đây. Gõ vừa vừa thôi, nặng quá đổ nhà, không có thời gian mà chống đâu.
Bữa đó, HV cùng anh HL dự đêm lửa trại hưởng ứng tết trồng cây ở Cúc Phương. HV bị lôi lên đọc thơ. Bài "Là em" đọc xong, có mấy bạn xin, trong đó có cả hai anh Kiểm lâm. HV chối khéo, nói để về Hà Nội sẽ in ra rồi gửi.
Hai tuần sau anh HL réo gọi, giục gửi thơ kẻo người ta "kiện". HV sị mặt, đẩy cốc sinh tố ra: "Không gửi được?". "Sao, mất địa chỉ hả? Ta có đây". "Không phải (cái mỏ lại dẩu ra). Tại em không dám gửi". "Sao vậy?". "Sợ các anh ấy buồn". HV chìa bài thơ đã in trên giấy. Thì ra bài thơ có 4 câu kết:
"Trong tim em không có sân chơi
Là mảnh ruộng lúa thời con gái
Anh đừng vội mang liềm ra hái
Đường đến mùa vàng đâu chỉ một thân rơm"
HV sợ các chàng Kiểm lâm trạnh lòng khi bị người con gái chối từ lời tỏ tình. "Giờ cô tính sao?". "Thì...hay là anh làm giúp em bài khác gửi tặng họ nhé". HV cười nịnh, cái mỏ dẩu ra rõ dài.
Nửa tháng sau HV gửi về Cúc Phương bài "Rồi em sẽ quên anh" của anh HL. Đúng là thơ "nịnh", mượt ra phết:
"Có thể...
rồi em sẽ quên anh
Ngoài cửa rừng trời mênh mông lắm
Áo Kiểm lâm nhoà trong sâu thẳm
Những mùa hoa bỏ lại giữa rừng già...
Anh cộng thêm vào ngàn năm cây Chò
chút tuổi của mình và một thời ngóng đợi
Cây là vậy, càng già càng vẫy gọi
Rừng càng sâu càng biết đợi chờ
.....
Đêm rừng buông chẳng đợi hoàng hôn
Màu áo em làm Cúc Phương thao thức
Đốt lửa trại gió reo thành tiếng nhạc
và lá rừng nhuộm câu hát xanh
Có thể...
rồi em sẽ quên anh
Người buộc mình vào ngàn năm quá khứ
Buộc mãi vào những đêm không ngủ
Em làm động rừng
khi chợt đến rồi đi"
Rồi, tạp chí Kiểm lâm số ra sau đó được gửi tới HV, kèm theo một bức thư "... Cám ơn em đã chia sẻ tâm sự giữa rừng sâu với bọn anh. Chỉ mong một ngày nào đó em quay lại, làm động tiếp khu rừng âm u này..."
Anh HL tức lắm, đòi quyển tạp chí ấy. HV dẩu cái mỏ: "Rõ dơ! Người ta gửi cho em chứ". "Nhưng thơ của anh". "He he, thế tên ai đây? HV hay HL?". Chịu rồi, vì tên tác giả rành rành là Hà Văn.
"Anh em mình cả mà. Có mất gì đâu. Nhưng tiền nhuận bút thì em... ăn bún hết rồi, híc híc"...
- Xong chưa? Đến giờ làm chiều rồi!
- Thì anh xem đi, nhấn mút "blog bài viết này" được chưa?
- Ờ, ờ... coi đã. Thế tên tác giả cô đề ai?
- Thì là HV rồi!
- Nhưng đây là entry của ta cơ mà
- Anh xem ai gõ nhiều hơn. Đoạn của em dài hơn nhé.
- Dài ngắn không quan trọng, vấn đề là cái bắt đầu, à quên...
- Đấy là anh nói nhé, chính em bắt đầu bảo anh post bài cơ mà.
- Rõ ghét.
- Thôi, để cả hai vậy, là Hà Văn Linh nhé.
- Thế nhưng ngộ nhỡ có ai đó có tên họ y chang vậy thì sao?
Cái mỏ lại dẩu ra, nghĩ ngợi:
- Quá đơn giản. Ta thêm cái gạch ngang ở giữa là xong, He he. Nhưng mà anh tự post nhé. Giúp anh thế thôi. Em về trước đây. Tối em sẽ vào blog kiểm tra. Nhớ là phải post đấy.
Trông bộ dạng vênh vênh, cái mỏ dẩu ra rõ ghét. Không biết có anh chàng Kiểm lâm nào bỏ thuốc nhớ cho nó không, mà sao tự dưng sáng suốt thế.
May mà cô bé chân ngắn.
MỘT LẦN CHO MÃI MÃI
halinh | 18 November, 2008 16:34
Hôm nay, 18/11/2008, sắp tới ngày Nhà giáo Việt Nam. Vốn là người có may mắn được đứng trên bục giảng (ở Việt Nam và ở Nga), HL rất trân trọng ngày 20/11. Không phải vì mình (đã hết dạy mất rồi), mà vì các đồng nghiệp đã và đang theo nghề Nhà Giáo.
Vì thế, hôm nay, nhân danh Ban lãnh đạo Hội bloggers Hà Nội ("thừa cơ" chủ tịch Tạo đang vắng mặt - đọc thơ ở Canada, Mỹ), lại được sự ủng hộ nhiệt liệt của PCT PCT và Thư ký HT, HL tổ chức một buổi gặp các nhà giáo, nhà thơ, nhà văn, nhà báo, các bloggers Hà Nội để tôn vinh ngày 20/11.
Rất vui khi được các Nhà lớn đến chung vui: Nhà thơ Hoàng Cát (mặc dù đang bị Goud, không dám uống rượu vẫn đến); Nhạc sỹ - nhà thơ Nguyễn Thụy Kha; Nhà thơ - nhà báo Hoàng Trần Cương; Anh em nhà văn - nhà báo Nguyễn Quang Lập - Nguyễn Quang Vinh; Nhà thơ - nhà báo Trần Quang Đạo; Nhà báo - nhà văn Phạm Thanh Khương; Họa sỹ - nhiếp ảnh gia Đinh Quang Tỉnh; Nhà kỹ thuật điện tử - blogger Hà Đình Chung; Nhà thơ - nhà báo - Xuân Trà; blogger xinh đẹp Phương Chi; Và đương nhiên có PCT PCT và HL.
Rất tiếc, nhà văn - nhà thơ - nhà giáo Vương Cường; Nhà báo - nhà thơ Nguyễn Thanh Cao; blogger - nhà thơ Đoàn Văn nghiêu; Nhà thơ từ Mỹ về Đỗ Quyên, đặc biệt là Nhà thơ nữ Tuyết Nga, nhà thơ nữ Quế Mai (mặc dù đã nhận lời và rất muốn có mặt) do đến trưa rồi mà vẫn chưa kết thúc công việc ở nhiệm sở nên không đến được.
Và nhà giáo đường thời của ĐH Bách khoa Hà Nội - blogger Trịnh Quốc Dũng cũng đã có mặt.
Do HL không cầm máy ảnh, nên phải chờ HT, ĐQT, PCT... post ảnh thì mới có hình cho buổi trưa nay.
Nhớ lại thời làm thày còn trẻ, HL viết bài thơ này và xin gửi tặng các bạn để vui với ngày 20/11:
MỘT LẦN CHO MÃI MÃI
Anh hứa chỉ làm thày thôi!
Trên đường dài hoài nghi bến đợi, gập gãy đá chông, cát hoang vu nắng
Gió trở mùa, đổ trời lũ xối, cánh buồm rong ruổi phía bão giông
Anh dắt tay em đi
Trang viết bản in đêm di chỉ, ngôn ngữ vô thanh tiếng rơi lá úa
Nến khuya cạn mình cháy lả, khêu lắt lay từng giọt chuông chùa
Anh vẫn là thày nhỏ của em
Rồi cô đơn lạnh lẽo đổ mềm, bờ đã lở phù sa không trở lại
Em hồng hào giấc mơ mùa lá đỏ bay vào thu bỏ ngỏ cuối trời
Anh tiếc hoài hóa đá thời gian
Khóe mắt nào đụng chạm sau bảng đen, không phải gương mà sao cứ rõ
Điểm số dù là 8, không thể còng ước mơ gặp gỡ
Bụi phấn lẽ nào phủ trắng phía con tim
Anh muốn một lần vẽ nụ hôn vào em
một lần cho mãi mãi
âm điệu không trống trường, để đàn đá hồn thời gian ngân lại
Chỉ một lần rồi sẽ lặng im
Chỉ một lần hôn, rồi phấn trắng phủ chìm
dòng thời gian rong rêu ngực gió
Anh lại là thày trên đường không bến đó
Gió trở mùa, biển động cánh buồm rong...
(Hà Nội, 18/11/2008)

Làm Thày nghĩa là thương dân, là đem cái chữ làm thành quần áo, cơm gạo,
tiếng cười không phải chỉ cho mình, mà cho muôn đời con cháu của nước nhà
(Hà Linh - 11/1994)

Chân dung HL 20 năm Em này cứ bị HL gọi lên bảng
trước, tại Nga (ST) hàng ngày trong giờ toán kinh tế (ST)
Và còn bị thi vấn đáp kéo dài (ST)
Kính tặng Chị Dạ Thủy - Anh Hiến và các Nhà giáo
nhân ngày Nhà Giáo Việt Nam. Chúc các Nhà giáo
luôn hạnh phúc với lựa chọn công việc của mình



Trackbacks (0) |
